Chiếc áo blouse, nỗi thẹn nghề và hành trình đi chậm để đi xa

Có những ngày, mình ngồi một mình trong phòng điều trị, nhìn lại lịch làm việc kín dần theo từng tuần, và chợt nhận ra: mình đã đi cùng nghề trị liệu da gần 10 năm. 10 năm - không phải là quãng thời gian quá dài so với một đời người, nhưng đủ để một người trải qua gần như đầy đủ các cung bậc cảm xúc của nghề: háo hức, tự tin, hoang mang, mệt mỏi, tổn thương, rồi lại đứng dậy, chậm rãi hơn, vững vàng hơn.

Mình chưa bao giờ nghĩ đây là một nghề hào nhoáng. Ngược lại, càng làm lâu, mình càng thấy nghề này nặng và cần một hành trình đi chậm. Nặng vì trách nhiệm, vì kỳ vọng của khách hàng, vì kết quả điều trị không cho phép sai số lớn, và vì cả những định kiến xã hội âm thầm đè lên những người làm nghề như mình.

Chuyên gia Lê Thị Tuyết Hạnh: "Chiếc áo blouse, nỗi thẹn nghề và hành trình đi chậm để đi xa"
Chuyên gia Lê Thị Tuyết Hạnh: "Chiếc áo blouse, nỗi thẹn nghề và hành trình đi chậm để đi xa"

Những ngày đầu bước vào nghề và hành trình đi chậm để đi xa

Những năm đầu làm trị liệu da, mình cũng giống nhiều người khác: vừa làm vừa học, vừa thử nghiệm vừa quan sát thị trường. Khi ấy, làm đẹp là một thế giới rộng, nhiều lựa chọn, nhiều lời mời gọi. Người ta bảo làm cái này dễ bán hơn, cái kia nhanh ra tiền hơn.

Mình từng nghe, từng nghĩ, từng thử.

Có giai đoạn, mình không biết rõ mình là ai trong nghề. Khi ai đó hỏi: “Xinh làm gì?”, mình trả lời rất dài, rất vòng. Tắm trắng, giảm béo, làm mi, chăm sóc da, rồi cả những dịch vụ từng nghĩ đến như nail, gội đầu… Mình làm nhiều, nhưng trong lòng lại không thật sự yên.

Sau này nhìn lại, mình hiểu: đó là giai đoạn loay hoay mà hầu như ai làm nghề cũng phải đi qua. Nhưng chính sự loay hoay ấy khiến mình sớm nhận ra một điều quan trọng: không ai có thể giỏi tất cả. Càng ôm đồm, mình càng mệt, càng dễ sai và càng xa rời thứ mình muốn làm lâu dài.

Làm nghề gần 10 năm, nếu nói chưa từng nghĩ đến bỏ cuộc thì là nói không thật. Đã có những thời điểm rất trầm. Trầm vì ít khách. Trầm vì chi phí đè nặng. Trầm vì thấy mình cố gắng nhiều nhưng kết quả không đến ngay. Có lúc, mình cạn vốn. Có lúc, mình hoang mang vì lựa chọn của chính mình. Có lúc, mình tự hỏi: liệu mình có đang đi sai đường không? Thậm chí đã từng nghĩ đến việc giải tán, dừng lại, tìm một công việc khác ổn định hơn, ít áp lực hơn. Nhưng rồi, cũng chính trong những lúc trầm nhất ấy, mình lại tích lũy được nhiều nhất. Không phải tiền, mà là nội lực. Là sự chuẩn bị âm thầm cho một giai đoạn trưởng thành hơn của nghề và xác định hành trình đi chậm để đi xa.

Covid – khoảng lặng cần thiết

Những năm Covid là quãng thời gian không dễ với bất kỳ ai. Với ngành dịch vụ, đó là chuỗi ngày đầy bất an. Có những tháng phải đóng cửa hoàn toàn. Mở lại thì thấp thỏm, lo âu, không biết ngày mai ra sao. Nhưng thật lạ, với mình, những ngày tháng đó lại không quá tệ. Không phải vì không khó, mà vì đó là quãng thời gian mình được buộc phải… chậm lại. Hành trình đi chậm để nhìn rõ mình là ai. Hành trình đi chậm để tự hỏi mình thật sự muốn gì. Và hành trình đi chậm để xác định rõ Xinh cần đi con đường nào.

Chuyên gia Lê Thị Tuyết Hạnh cùng đồng nghiệp
Chuyên gia Lê Thị Tuyết Hạnh cùng đồng nghiệp

Đó là năm bản lề. Năm mình dừng việc làm quá nhiều thứ cùng lúc. Năm mình quyết định chọn mụn – trẻ hóa da – sau này là triệt lông. Chỉ 1–2 mảng thôi, nhưng làm thật sâu.

Quảng cáo

Mặc cảm nghề và chiếc áo blouse trắng

Có một điều mình ít khi nói ra, nhưng đó là cảm giác mặc cảm nghề. Xã hội vẫn còn nhiều định kiến với nghề spa: ít học, rẻ tiền, thậm chí có những lời cay nghiệt. Mình đã từng đọc những comment như thế và thấy nhói.

Có một lần, một comment trên Facebook viết: “Ừ, trông giống bác sĩ lắm.” Mình đọc và… thẹn. Thẹn thật sự. Vì đúng là mình đâu phải bác sĩ. Có một thời gian dài, mình thấy không thoải mái khi khoác áo blouse trắng. Không phải vì không thích, mà vì biết rõ: nền tảng của mình khi đó chưa đủ để xứng đáng với chiếc áo ấy. Cảm giác hổ thẹn đó theo mình rất lâu, và chính nó đã đẩy mình đến một quyết định lớn: đi học Y.

Mình quyết định học ngành Y một cách nghiêm túc, chính quy. Không còn học chắp vá. Không còn “nghe nói – truyền miệng – kinh nghiệm rỉ tai”. Học để hệ thống hóa toàn bộ những gì mình đã làm suốt gần 10 năm.

Vừa học vừa làm rất áp lực. Có những ngày mệt đến mức chỉ muốn buông xuôi. Nhưng nhờ có kinh nghiệm thực chiến soi chiếu lại kiến thức, mình nhận ra nhiều điều: hóa ra có những thứ mình đã làm đúng, nhưng cũng có những điều trước giờ chưa thật sự chuẩn khoa học.

Giờ đây, mình có thể khoác áo blouse trắng với một tâm thế khác. Bình tĩnh hơn. Tự tin hơn. Và quan trọng nhất: không còn xấu hổ với chính mình.

Chọn minh bạch trong một ngành nhiều "tên gọi"

Làm nghề này, mình không chạy theo trend. Không nhập máy móc theo phong trào. Không dùng những cái tên “kêu” để bán dịch vụ. Những thuật ngữ như “cấy đa tầng”, “vi tầng 5D”, “Mulwang”… mình luôn nói thẳng với khách: bản chất là tiêm, chỉ khác nhauở cách tiêm và công cụ.

Chuyên gia Lê Thị Tuyết Hạnh chăm sóc bệnh nhân bị mụn
Chuyên gia Lê Thị Tuyết Hạnh chăm sóc bệnh nhân bị mụn

Mình tin rằng, làm nghề trước hết phải minh bạch với chính mình. Không đánh bóng, không thổi phồng, không tạo kỳ vọng sai lệch. Khách hiểu thì điều trị mới có kết quả. Khi tư vấn, mình nói rất nhiều. Nhiều thuật ngữ chuyên môn, nhiều giải thích cặn kẽ. Có thể mất thời gian, nhưng mình tin: khách hiểu, khách đồng hành, thì kết quả mới bền.

Mô hình nhỏ, hành trình đi chậm nhưng chắc

Xinh vẫn là một mô hình nhỏ. Mỗi tuần chỉ làm vài buổi. Không lễ tân cúi chào, không quảng cáo rầm rộ, không treo biển lớn. Nhưng mỗi khách đến đều được nhắc lịch, được hỏi thăm, được lắng nghe và phản hồi nhanh nhất có thể.

Với mình, hiệu quả điều trị và thái độ làm nghề là lợi thế cạnh tranh duy nhất. Mình không muốn bành trướng khi chưa sẵn sàng cả về tri thức lẫn điều kiện. Mình chọn hành trình đi chậm, nhưng đi chắc.

Làm trị liệu da là nghề chịu áp lực rất lớn. Áp lực từ kết quả điều trị. Áp lực từ kỳ vọng của khách. Áp lực từ những ca khó, những trường hợp không đi đúng lộ trình. Nhưng chính nghề này cũng dạy mình biết khiêm tốn, biết học hỏi và biết chịu trách nhiệm đến cùng với từng gương mặt đã trao niềm tin. Với mình: mỗi lời khen là động lực, mỗi góp ý là cơ hội để tốt hơn.

Luôn ghi nhận và biết ơn

Gần 10 năm làm nghề, mình hiểu rõ một điều: nếu không bước lên phía trước, thì đồng nghĩa với đang thụt lùi. Không cố gắng hơn hôm qua, là tự mình bỏ rơi khách hàng đã tin mình.

Nghề này không rực rỡ. Không ồn ào. Nhưng đủ sâu. Đủ thật. Và đủ để mình gắn bó lâu dài.

Mình không dám hứa nhiều. Chỉ dám hứa một điều: mình sẽ tiếp tục làm nghề bằng sự thấu hiểu, chân thành và tinh thần học hỏi không ngừng – để xứng đáng với niềm tin đã được trao.

Lê Hạnh
Theo Tạp chí Mỹ phẩm